Thơ tình mưa và nỗi nhớ

Mưa là việc liên kết, là dĩ vãng, là hoài niệm, là phần nhiều mơ mộng của thunghỉ ngơi ban đầu. Nhưng hơn hết, mưa là nỗi đau, là một chiếc cụ tay đầu, là một trong vòng tay ôm khẽ, một ánh mắt, một nỗi thấp thỏm. Mưa cũng chính là đông đảo áng thơ tình hay đôi ba cái trọng tâm sự nhằm viết ra mẫu trường đoản cú tôi não năn nỉ cùng sương dung dịch. lúc mưa xuống, con đường bỗng nhiên dài ra hơn nữa, phố bỗng thênh thang rộng nhưng lại lòng tín đồ thì lại gói gọn, nhỏ bé xíu với nđính thêm ngủi vào mớ hoài niệm xa tít về cuộc tình đầu… (Mưa đêm)

Dẫu vẫn có nhiều đông đảo bài thơ, chùm thơ và tản mát về mưa gửi mang lại chúng ta, nhưng mà bây giờ lại một đợt tiếp nhữa tôi dành riêng khuyến mãi đến chúng ta một bài viết không giống về mưa, chính là chùm thơ về mưa hữu tình, dìu dịu, cô đơn và trung ương trạng nhất. Tôi ko yêu mưa những nlỗi một người làm sao đó, tuy vậy, tôi luôn luôn bao gồm xúc cảm đặc biệt quan trọng mỗi lúc mưa về, mặt form cửa, tôi ngồi kia và thả hồn theo những dòng cam kết ức, sẽ là những khohình họa tự khắc đích thực rất dìu dịu và thú vui. Còn hiện thời, mời các bạn cùng xem qua với cảm nhận thêm các áng thơ tình về mưa lãng mạn tiếp sau đây, hy vọng rằng các bạn cũng sẽ say đắm phần lớn áng thơ xuất xắc về mưa với nỗi nhớ này. Chúc chúng ta gồm có thời gian thật tốt mặt đều vần thơ về mưa hữu tình, dìu dịu, đơn độc và cực kì trung tâm trạng!

*

1, Mưa Hạ!

Mưa lại về bên trên đông đảo ngả con đường quenRơi vội vàng vã lên tóc fan hóng đợiHạ độ này sẽ thơm mùi mon mớiVẫn ngập chấm dứt chới với thulàm việc vào yêu




You watching: Thơ tình mưa và nỗi nhớ

Gốc phượng xưa gục đổ bên dưới hiên chiềuĐứng chệch choạng giữa màn mưa tầm tãBờ môi em ướp mùi hương tình mùa hạCó nghe gầy trên hồ hết phiến chân qua?

Và em ơi… khu vực ấy cuối trời khỏi,Mỗi lần mưa có tràn đầy thổn thức;Có thương thơm vượt đông đảo hôm chiều rạo rực;Có bồi hồi… day ngừng sinh sống trong tim?

Những loài ve sầu cứ mải miết đi tìmMà quên mất mình đã sầu da diếtNhỏng trong đôi mắt gã si mê tình em biết,Tháng năm vừa qua mưa bao gồm ngớt bao giờ…

Tôi đã già để viết mọi niềm mơChỉ luyến thương mang đến 1 thời xa ngáiLỡ mai đây bến đời không chạm mặt lại:– Có chạnh lòng… ái xấu hổ lưu giữ về nhau?…(Huỳnh Minc Nhật)

2, Mưa Thu

Sớm ni ttách giăng mưa nhỏGiọt sầu ngỏ xuống hồn thơMùa thu chưa rubi rực rỡMắt tôi màu trắng mây mờ


Em vị trí phương txa lánh ấyHôm này còn có thấy mưa không?Chốn xưa hiện nay vẫn vậy,Một fan mỏi mắt chờ mong

Sớm nay ttránh giăng mưa nhỏGiao thoa nỗi nhớ bồi hồiNhạc Trịnh ngân lên khe khẽĐủ làm cho rã nát hồn tôi…(Huỳnh Minch Nhật)


3, Nỗi Nhớ Tháng Tư

Tháng bốn rồi, ngày hạ sẽ về chưa?Mà bầu trời từ bây giờ nhìn khôn cùng lạNắng thôi hát bản tình ca oi ảgọi mưa đầy trên mọi lối em qua


Tháng bốn về đâu hỡi đa số mùa hoa?Đâu nắng và nóng mưa, đâu một thời để nhớ?Những cánh hoa ai ép vào cuối vởNay xác xơ một thusinh hoạt đang xa vời…

Gió nghứa hẹn ngào ru ký ức đầy vơiPhố đơn độc cần chiều buông cực kỳ vộiTa xót xa đầy đủ điều không dám nóiGói trong tim bao giấc mộng không thành

Hạ tất cả về đến năm tháng ao ước manh?Những trời xanh có đầy trong đôi mắt biếc?Dẫu đã biết xa nhau là vĩnh biệt,Cớ sao lòng da diết mãi khôn nguôi…(Huỳnh Minh Nhật)

4, Em Sẽ Quên Anh

Em ngóng đợi hoàng hôn rực tímMà mưa rơi thánh thót giọt sầuĐáy mắt biếc hồn ai phong kínAnh đi rồi nắng rụng về đâu?


Yêu là gì ơi hỡi người ơi?Em riêng có cơn mơ nửa vờiU sầu ướt từng cơn dư lệAnh ở đâu nắng và nóng tất cả còn rơi?

Người biền biệt chân ttránh thăm thẳmHoàng hôn sầu một cõi thu giăng

Em sẽ quên đi mùa hoa trắngĐã 1 thời sâu lắng trung tâm tưYêu khờ đần độn chuốc tình cay đắngAnh thịt tình bằng một hồn thu…(Huỳnh Minch Nhật)


5, Say Tháng Mười Hai

Có ai về ru lại tháng mười hai?Để nghe giờ đồng hồ mùa Gọi tình tháng cũĐông White xóa cơn mưa chiều bao phủ dụGió lạc đường Một trong những giấc mơ hoang


Có ai về giữ lại bước thời gian?Giữa luyến nuối tiếc với vô nngay gần nức nởTháng mười hai chông chênh bi tráng dễ dàng sợNhớ rưng rưng, khói dung dịch hóa thơ tình

Ta ưu sầu dẫu vậy chỉ biết làm cho thinhCố níu lấy một tình thương vị kỷĐừng nói những, hãy yên nghe, ừ nhỉ?Nước đôi mắt rơi chắc rằng thừa ồn ào…

Men say khướt mang lại mùa thêm huyền hãoĐêm dâng đầy tâm tư tình cảm lạnh lẽo héo honDẫu vẫn biết hồn yêu quý rực rạoXin hóng mùa rải nắng nóng khúc giêng non…(Huỳnh Minch Nhật)

*

6, Một Giấc Mơ Say

Ta bỗng lưu giữ một mùa yêu xa lắm!Thulàm việc ve kêu lấp ló nỗi đợi chờPhượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳmTa lặng bình chnghỉ ngơi mùa hè vào mơ

Đâu ai biết phượng tàn theo dung nhan áoGiọt lệ bé rơi vỡ giấc thơ ngâyĐôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữĐường ta đi nắng hóa đầy đủ đọa đày

Mây thờ ơ thả chiều hôn kỷ niệmEm lưu giữ gì về hồ hết chuyến xe xưa?Con nắng nóng khóc vai trời thoi thóp lửaĐã nhạt nhòa ký kết ức mấy lần mưa

Tình yêu thương hỡi! Chờ ai năm tháng cũ?Thềm rêu xanh chếch choáng bao phủ sau hèEm có phải chỉ là cơn gió nhẹ,Để hạ về tự khắc khoải một loại ve?

Mùa vẫn rải kín hồn mây phảng phất nhớPhố đông người sao thiếu thốn láng em qua?Ta ngơ bất tỉnh nhân sự ánh chiều phai nắng và nóng hạViết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…(Huỳnh Minch Nhật)

7, Một Chiều Thu

Ttránh giăng mây tím gợi hoàng hônLạc lõng gió thu dạ bồn chồnLá rơi ngõ vắng vẻ lòng hiu quạnhNắng mang lại bên chiều – tạnh mưa chưa? 

Lối thân quen dạo bước ấy phần lớn ngày xưaSớm đón chiều đưa từng thu vềGiờ tay cô lẻ vệ sinh loại lệHồn lạc địa điểm nào? Nghe tlặng đau

Thời gian lạnh nhạt vẫn trôi mauCớ sao ký ức chẳng phai màu sắc ?Vẫn trông vẫn ngóng – hóng ai đến?Nhặt lá thu vàng… rơi nơi đâu?(Huỳnh Minh Nhật)

8, Bão Giông

Chiều trsống gió, màu hoàng hôn rạn vỡSao tôi nghe nắng nóng rót mật trên đầu?Trời giông tố rối bời song lọn tócƯớc lệ tràn nhưng lại lệ lại luồn sâu

Những ơn nghĩa gió hỡi cuốn về đâuThơ rơi hoang bên trên sương dung dịch bi quan rầuChiều lặng lẽ âm thầm vuốt bàn tay năm ngónBuổi nắng về ai biết gồm còn nhau?


Ttránh thịnh nộ im bình xa lạ quáAi ghi nhớ – quên – quên – ghi nhớ một ai rồi?Tình nổi gió đẩy đưa đời xuôi ngượcBiệt ly rồi tất cả nhớ cũng đành thôi!

Mưa ướt mềm hoen mày đôi mắt xa xôiLối đi xưa rêu mốc lấp chân đồiTình gục chết Chắn chắn ttránh xanh? Có lẽ!Gió đan tình, giông bão làm việc trên môi…(Huỳnh Minc Nhật)


9, Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu

Tôi trsinh hoạt về tuyến phố cũ hoàng hônQua góc tiệm chếnh choáng nhỏ xác láPhố thân thuộc đột hiện thời xa lạCó lạc không? Hay thiếu hụt một điều gì…




See more: Các Loại Ngụy Biện Là Gì - Các Kiểu Ngụy Biện Thường Xuất Hiện Trong

Tôi về trên đây nghe phố hát âm thầm thìMồi điếu thuốc chân tra cứu trong hoang hoảiChiều hò hứa hẹn mơ dấu thời vụng về dạiKỷ niệm làm sao xa ngái những mùa qua

Gió dạt dào điện thoại tư vấn mãi nhẵn hình xaTrời trở giá buốt mưa rạt rào khắp lốiGiọt lệ đầy thnóng mòn trên mái ngóiHóa rêu xanh phong kín đáo gót chân sầu

Tôi trsống về nhưng mà chẳng thấy fan đâuHay vẫn lỡ tình ái duim một thuởMắt ai rưng màu sắc hoa tyên tlặng nhớCó thương fan mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư mùi hương giấu trong lòngThu kín đáo lối, phố chuyển mình như thểĐộ rã tầm tín đồ ta đông như thếẤy vậy mà… vẫn thiếu thốn 1 bàn chân…(Huỳnh Minh Nhật)

10, Em Về Phố Ấy Chiều Mưa

Em đi về phố ấy chiều mưaTtách thu bụi giăng mờ mọi ngõTóc mây hường mang đi nhịp gióTrải mù sương lên ánh mắt người


Em đi về phố ấy thuộc ai?Ta xao xuyến lưu giữ một dung hàiLời gian sảo không trao tròn vẹnKhúc hứa thề sẽ hóng ngày mai

Ta yêu thương nhau mới cha màu áoPhút ít giã biệt rubi vọt thu ngâuKhói thuốc rớt xẻ tía đường nọCay lệ nhòa lòng đôi mắt em sâu

Em bi đát ko có gì đã qua cầuĐể ai sầu lạc bước đường câuMưa rơi đầy đủ đôi vai gầy nhỏBóng hoàng hôn vội vàng tắt thở ngang đầu

Trời mon sáu vắng tanh trầm mặcMây gắng hồng hiu hắt bơ vơVì hương thơm tóc mãi còn xao xuyếnNên nỗi bi quan còn trở thành thơ

Rồi hôm nay long dong phố vắngTháng sáu ảm đạm gợi ghi nhớ tình xưaChà! Tháng sáu, lòng ta đột nhiên nhớ:“Em đi về phố ấy chiều mưa”…(Huỳnh Minc Nhật)

*

11, Chờ Mưa

Em ngồi chờ cơn mưa mùa hạGóc cửa hàng quen nắng và nóng gắt trưa hèKý ức như thế nào, cơn mưa rất lạCủa 1 thời nhị đứa bình thường che


Người thị trấn thưa dần dần nắng nóng cháy!Gái núm đô đong đếm hạt sầuSông nngây ngô tuổi con sông còn chảyMây mười lăm bạc white mái đầu

Em tra cứu anh, dư tình thusống ấyAnh ở đâu sao chẳng về đâyÀ đây rồi, trận mưa đầu hạMưa rì rào nghiêng ngả sản phẩm cây

Ký ức cũ khô cằn rộp rátNgột ngạt buồn, nắng đổ mồ hôiNắng khô cứng khô hương tình cũ nátMưa ko về, nắng mãi fan ơi…(Huỳnh Minh Nhật)


12, Đợi Chờ Tình Hạ

Nắng trôi qua vùng cao rực cháyEm trở về quên tóc tơ riêngKhxay áo giấu làn hương mười bảyTa loay hoay gió cuốn nắn lên tìm


Cơn mưa cũ ướt mềm vai áoNhớ nhung nào gõ nhịp trong timDốc mặt đường phảng phất dư hương thơm mờ ảoDã quỳ xanh nép lớp bụi yên ổn lìm

Ta ước mong giờ đồng hồ yêu mùa hạĐể rửa mặt mình vào mắt em yêuMôi hôn trao thuở nào dềnh dang dạiThời gian đưa dừng ứ ttránh chiều

Hạ mùa này xơ xác đôi mắt láCâu thơ bi quan ta viết hôm kiaCung đàn buông âm trầm siêu lạNlỗi khóc tmùi hương một nỗi phân tách lìa

Hạ hiện thời riêng biệt ta đứng đợiDáng em về gót mịn chân quaChợt nhạt nhòa fan xa xôi vợiBiết lúc nào lưu niệm phôi pha?

Chút ít luyến nhớ tiếc còn vương làn tócTa đợi đợi mùa hạ lại sangÂm vang nào nghe nhỏng giờ khócĐêm nay bi hùng, nặng nửa ta mang(Huỳnh Minch Nhật)


13, Ghé Về Phố Cũ

Ta kẹ ngang một chiều phố cũHoàng hôn buồn vàng võ chân rêuTiếng gió điện thoại tư vấn mơ hồ nước xào xạcDư hương thơm xưa bỗng vướng ngang chiều


Phố quen thuộc hiện nay xa lạTa loay hoay đợi phố lên đènRằng hôm nay mưa ko tầm tãHay bên đời thiếu thốn vệt chân quen?

Này mếm mộ khởi đầu tím nhớThành phố sầu lạc lõng sương thuVà trung ương hồn ướt mượt sỏi đáĐã chảy tành khúc nhạc tình ru

Phố bi thảm lắm buồn không nhắc xiếtBóng dòng tín đồ giết thịt bóng đời taTa thương thơm lưu giữ ai về ai biếtPhố ồn ào cùng gió phôi pha

Tìm gần đây 1 thời yêu thương dấuTrót li biệt tung cõi hư khôngTìm gần đây 1 thời để nhớĐã bao ngày mỏi mắt ngóng trông

Mỗi lần về ghé ngang phố cũLối em về phong bí mật mưa giăng?Hay cuối đường gồm ai đứng đợiEm đi về quên một mùa trăng!(Huỳnh Minch Nhật)

14, Mưa Đầu Mùa

Mưa đầu mùa chiều ni tầm tãGió ầm ào nghiêng ngả sản phẩm câyMưa chiều nay dường như khôn xiết lạCó lúc tế bào mưa dữ núm này?


Và địa điểm em trời sẽ hong nắngHay bão bùng giông tố nhỏng ni?Sao chẳng nói trả về thinch lặngĐể hổ thẹn nngay sát một bước chân di

Mưa đầu mùa có thể thường xuyên nhỏng thếVẫn cợt chơi niềm nỗi yêu đươngNơi lòng mắt giấu vào dư lệPhố mưa rơi nước tan ven đường

Ttách mưa vội coi chừng ướt áoNếu em về phố cũ chiều nayĐôi mắt biếc giá buốt lòng mưa rớtHay đang đùa giọt nắng tình say?…(Huỳnh Minh Nhật)

15, Có Một Ngày Kia…

Rồi một ngày mưa vẫn không có gì rơiTôi trả em khung trời xanh ngày cũTrả lại tuyến phố song bờ bằng lăng tím sườn lưng chiều lấp dụVà trả cả nụ cười ngày tuổi mới đôi mươiLúc đất Tây Nguyên ổn nhunhỏ xíu đỏ một tim ngườiEm quên tôi…Quên mùa phượng xưaQuên áng thơ tình cháy lửaQuên góc phố giao mùa vẫn nồng dịu hương thơm hoa sữaQuên hành lang cửa số đơn vị ai khép hờ ngóng chờ lời hứa hẹn phôi phaQuên bờ cát như thế nào quăng quật lại đa số vệt chân ta




See more: Nghĩa Của Từ Bona Fide Là Gì ? Định Nghĩa, Ví Dụ, Giải Thích

cũng có thể một ngày em sẽ quên không còn đông đảo khu vực bản thân quaQuên tuyến phố bản thân đi rộng lớn nhiều năm hun hút gióHoài niệm xưa bao hàm điều em không nhớ rõTất cả vẫn nhạt nhòa dần theo phần đông đon đả của một fan naoRồi một ngày tê bọn họ chạm chán nhau chẳng chút nghứa ngàoVẫn vẫn mỉm cười…Ánh mắt trao nhau lạnh lùng đến thếLiệu có ai ghi nhớ về một thời tlặng ngân ngấn lệQuá khứ đọng bao gồm đề xuất cơ hội nào thì cũng là để quên đâu?khi tlặng bọn chúng bản thân đã từng rực rét vì nhau…

Những dấu tmùi hương có thương hiệu ký ức tình đầuSẽ thôi bâng khuâng mỗi lúc dã quỳ rợp vàng lối phốSẽ thôi động lòng về những mon ba hững hờ mùa hoa gạo đổSẽ thôi bồi hồi day chấm dứt trong timKhi tuổi 20 vứt ngỏ yên chìmTa giấu trong ta một nửa cuộc đời chừng đã ngủ yênKhông còn không bởi phẳngSống với nửa kia mặt các tháng ngày bình lặngMặc mang đến trơn hình xa vắng cđọng trôi đi…

Tuổi hạc chất chồng!Có một ngày rồi ta chẳng ghi nhớ được điều chiQuên cả dòng tênQuên một tưởng tượng vẫn bao đêm dài tmùi hương tmùi hương nhớ nhớQuên một cuộc tình cho ai ngẩn ngơ chờ chờ đón đợiQuên ban đầu đời… vời vợi mênh môngVà rồi sẽ sở hữu được một ngày ta trôi hoang đường trên những giấc mộng lỗi khôngChợt tỉnh giấc thức chơ vơ giữa nỗi sầu phong kínEm bao gồm về… khi mùa thu cuối chín?Cho tôi hóa phần lớn lá kim cương,Bịn rịn phút ít chia xa…(Huỳnh Minch Nhật)


Và vừa rồi là phần lớn bài xích thơ về mưa hữu tình, dìu dịu cùng cô đơn trung ương trạng duy nhất trên Ô Cửa Sổ Blog cơ mà tôi mong muốn gửi mang lại trái tyên, trung ương hồn chúng ta. Hi vọng rằng các bạn cũng trở nên ưng ý và yên ổn mến đa số áng thơ tình bi thương về mưa đơn độc nhung lưu giữ đầy cảm xúc này. Chùm thơ về mưa ảm đạm đơn độc này chỉ là một trong tương đối nhiều đầy đủ chùm thơ về mưa xuất xắc không giống có trong kho thơ của Minch Nhật, hãy tự bản thân mày mò thêm nhiều hơn thế hầu như bài thơ về mưa hữu tình đơn độc tuyệt không giống chúng ta nhé!

Note: Những dòng stt về mưa hay

Hằng ngày, vẫn có rất nhiều áng thơ tình tốt, thơ tình bi hùng cùng phần đa bạn dạng tình thơ thơ mộng được chế tác, sưu tầm & đăng cài đặt bên trên những chuyên mục thơ của blog bepgasvuson.vn. Hãy thường xuyên xịt thăm để update nhanh hao mọi bài bác thơ hay cùng mới nhất, chúc chúng ta mừng quýnh bên đông đảo vần thơ!